Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Giới thiệu sách: "Giá quay ngược được chiều năm tháng"




Một năm với bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông, đất trời xoay vần không ngừng nghỉ. Nhưng có một mùa không bao giờ đi qua trong tâm trí. Mùa mà ở đó người ta quên đếm tháng, đếm ngày. Mùa mà mỗi phút giây người ta đều muốn dừng lại mãi mãi, khoảnh khắc đó đất trời dường như ngưng đọng lại trong đôi mắt nhau. Đó chỉ có thể là mùa yêu.

Qua mỗi trang sách của tuyển tập truyện ngắn “Giá quay ngược được chiều năm tháng” sẽ đưa bạn lên chuyến hành trình ngược dòng cảm xúc trở lại khoảnh khắc của tình yêu đầu tiên, mùa yêu đầu tiên, cái nắm tay đầu tiên, ánh mắt đầu tiên trao nhau đầy trong trẻo, hoài niệm lại những khoảnh khắc nhiệt thành, sôi nổi, trẻ trung nhất của tuổi thanh xuân. Đó là những ngày tháng hoan ca của cuộc đời, khi âu lo về cơm, áo, gạo, tiền còn cách ta một sân trường ngập nắng và cánh cửa nhà han gỉ màu thời gian.

Khi ấy, ta thường mơ về khoảng trời xanh rộng. Mong lớn thật nhanh, trưởng thành thật mau bứt mình khỏi mặt đất để bay cao như diều căng trong gió lộng. Mà nào biết rằng, rất lâu, rất lâu sau đó, dù bay trên trời hay chỉ là là mặt đất, ta đều mong sao cho mình bé lại, sống đời nhẹ tênh, nhìn trời trong xanh không ánh muộn phiền, khi đêm đến đặt lưng là ngủ thiếp, mộng mị tròn đầy, gạt bỏ những lo toan. Nhưng tiếc là thời gian có bao giờ chịu chảy ngược, năm tháng qua rồi sao có thể lấy lại đây?


 Sống giữa tháng năm tuổi trẻ, chẳng mấy ai tự thấy mình bốc đồng khờ dại. Nông nổi thủa thanh xuân ấy có khi phải đi một quãng đường dài, ngoảnh đầu nhìn lại mới chợt nhận ra. Phải chăng vì thế, chúng ta thường có xu hướng nuối tiếc chuyện đã qua, càng trưởng thành càng mong quay ngược được tháng năm, để được sống khờ dại một lần nữa, được trở về thời khắc hạt mầm thanh xuân chớm nở để nâng niu những khoảng thời gian trân quý và làm lại những điều ta vẫn còn tiếc nuối tới tận hôm nay.

Những xúc cảm tuổi trẻ ấy bạn sẽ dễ dàng bắt gặp trong tuyển tập truyện ngắn “Giá quay ngược được chiều năm tháng” của hai tác giả trẻ Dương Thùy và Phương Nhung. Là lúc trái tim bỡ ngỡ trước ngưỡng cửa tình yêu: “Đôi khi hoài nghi là bởi ở trong cô đơn lâu quá, hạnh phúc đến bất ngờ làm người ta không dám tin có ai đó vừa nắm lấy tay mình” (Trích “Chào em, cô gái phiền hà!”). 


Hay khi bản thân tìm được cho mình một lý tưởng để theo đuổi trước ngã rẽ cuộc đời: “Những con người không có đam mê, chỉ đang làm việc theo xu hướng xã hội thì chẳng mấy chốc nhiệt huyết sẽ cạn dần, sự sáng tạo bị mòn đi và tinh thần thì trì trệ. Thùy không muốn thế, nó không muốn cuộc đời mình sẽ đi vào lối mòn đó, không muốn càng sống càng tẻ nhạt. Cuộc đời vốn hữu hạn, sao không chọn niềm vui mà hướng đến để tinh thần luôn phấn khởi tươi mới, sao không thử đứng ngoài những chọn lựa an toàn để nghiêng theo sự mách bảo của con tim?” (Trích “Chàng trai của mùa hè năm ấy”)

Những mảng màu khác nhau trong “Giá quay ngược được chiều năm tháng” đã giúp tạo nên một bức họa đa sắc về tuổi trẻ, khiến người ta vừa hoài niệm, vừa luyến tiếc nhưng đồng thời cũng cảm thấy trân quý hơn những thời khắc trong hiện tại và cả người đang nắm lấy tay mình. 
______________________________
THÔNG TIN XUẤT BẢN

Tuyển tập truyện ngắn "Giá quay ngược được chiều năm tháng"
Tác giả: Phương Nhung & Dương Thùy (Rei)
Minh họa: Thái Mỹ Phương - Tamypu's tiny things
Dự kiến xuất bản 18/9/2014
NXB Văn Hóa; Nhãn sách Lantabra Việt Nam phát hành
Số trang 256 trang
Giá: 70.000đ
Khổ 12 x 19 cm
TẶNG KÈM: 3 bookmark của họa sĩ Thái Mỹ Phương.
Thông tin cuốn sách được thường xuyên cập nhật tại: 

Fanpage Dương Thùy  
Fanpage Đến lượt em tỏ tình 

Trời ơi!

Giờ mới phát hiện “It’s okay That’s love”, “World Withins”, “Did we really love?” (Thành thật với tình yêu) cùng là tác phẩm của biên kịch Noh Hee Kyung thì mình đã hét lên: “Trời ơi!”. Ngay từ lúc đầu thì đã biết “It’s okay That’s love” và “That Winter, The Wind Blows” chung biên kịch, nhưng giờ cả “World Withins” cũng là anh em cùng “mẹ” biên kịch thì không khỏi bất ngờ. Còn “Did we really love?” (Thành thật với tình yêu) ở Việt Nam thì quá nổi tiếng rồi.


Nhiều người vẫn bảo “World Withins” chầm chậm, nhàm chán chứ mình thì rất thích cách kể chuyện của bộ phim này. Lúc xem “It’s okay That’s love” cũng có những cảm xúc khó cắt nghĩa và cảm thấy thú vị như “World Withins”, sự hấp dẫn từ kịch bản, có những lúc tưng tửng nhưng cũng rất sâu sắc từ biên kịch. Nói chung là thấy dấu ấn cá nhân rất rõ.

Đọc bài của một bạn trên diễn đàn phim thì được biết nhiều phim của Noh Hee Kyung thuộc dạng khó xem, bạn í viết: “Noh Hee Kyung không viết cho số đông mà chỉ viết cho người xem. Một biên kịch dám can đảm dở bỏ lớp trang điểm phổ biến, đi mặt mộc ra đường với cái đầu ngẩng cao, mặc kệ người ta xầm xì. Nhìn vào phim Hàn năm nay thôi, còn mấy biên kịch có can đảm ngó lơ bản ratings như thế nữa?”

Dạo này phim của Noh Hee Kyung có vẻ (lại) dễ xem, cảnh quay đẹp, thêm điểm cộng về khoản diễn viên long lanh nữa. Sau khi nối được mối quan hệ giữa “It’s okay That’s love” và “World Withins”, tự nhiên mình lại cảm thấy “That Winter, The Wind Blows” như con nuôi của Noh Hee Kyung vậy. Haiz!

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Ngoại truyện "Nông nổi hai mươi" - Dương Thùy




***

Em khóc hết nước mắt hỏi: “Sao không thể sống cho ngày hôm nay và đừng nghĩ tới ngày mai hả anh?”

Vinnie lau nước mắt cho em, bảo: “Mel, anh không thể làm thế. Anh không thể ích kỉ vì mình, vì Maika cần một người làm mẹ mà lấy mất của em khoảng thời gian quý giá này. Mel, nghe anh, em còn quá trẻ. Phía trước em còn một đoạn đường rất dài. Những năm tháng tươi đẹp này em nên nghĩ xem mình muốn làm gì, mơ ước của mình ra sao. Hơn cả, em cần tìm cho mình một lý tưởng để sống”. Nghe anh nói vậy, em định cất lời phản đối, nhưng Vinnie như đã nhìn thấu lòng em, anh đặt ngón tay lên môi em, chặn lại. Hẳn anh biết em sẽ nói rằng mình hoàn toàn hài lòng với hiện tại đang có, với em có Vinnie, có Maika và được sống bên hai người là quá đủ. Nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của em, Vinnie khẽ lắc đầu, rồi anh ôm em vào lòng, nói tiếp: “Em đừng bao giờ coi tình yêu là lý tưởng mình cần theo đuổi trong cuộc đời này. Chỉ nên coi tình yêu là quà tặng của cuộc đời, đừng coi đó là tất cả. Chuyện tình cảm là canh bạc lớn, không thể biết sẽ kéo dài bao lâu, ai sẽ ở bên ai tới cuối đời. Đừng để mình quá phụ thuộc vào bất kì người nào. Vì ai rồi cũng sẽ có lúc phải rời đi”.

Em thổn thức khóc trên vai Vinnie, em biết một khi anh đã nói những lời này cũng là lúc có người phải rời đi. Vốn biết từ trước, mà sao lòng vẫn thấy không đành. Em muốn gào lên hỏi thật to: “Phải làm thế nào? Làm thế nào để vòng tay em có thể ôm anh mãi?” Nhưng không sao thốt nổi lên lời, ngôn từ bị chặn đứng nơi cuống họng, dội ngược vào tim, làm em cảm thấy bất lực với chính mình. Tại sao em không mạnh mẽ hơn? Tại sao em không đủ chín chắn và trưởng thành trước Vinnie? Tại sao với anh, em luôn chỉ là một cô bé? Tại sao lúc này em chỉ biết khóc một cách vô dụng thế này? Em đã tự trách bản thân thật nhiều, đau lòng cũng thật nhiều. Nhưng có là bao nhiêu cũng không đủ đổi thay quyết định của người ấy. Em siết tay thật chặt. Nếu đã vậy, em sẽ ghi nhớ khoảnh khắc này, chiếc ôm này, mùi hương này, hơi ấm này, khung cảnh này, và cả cảm giác buộc lòng phải buông bỏ một ai đó. Phải khắc thật sâu trong kí ức, vì chỉ cần giây phút này trôi qua, vòng tay này buông lơi, em sẽ chẳng còn cơ hội ở bên Vinnie như trước nữa.

Vinnie mặc cho em khóc tới cạn nước mắt. Anh bảo: “Cứ khóc đi, khóc hết nước mắt trong ngày hôm nay, để từ mai không khóc nữa. Có thể lúc này em cảm thấy anh thật quá đáng, nhưng sẽ tốt hơn nhiều nếu như mãi sau này em mới nhận ra anh luôn quá đáng với em. Cuộc đời mà phải sống trong hối tiếc thì mệt mỏi lắm. Có thể giờ em đang đau lòng, vài tuần, vài tháng nữa vẫn cảm thấy tổn thương, nhưng qua một vài năm, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Rồi em sẽ thấy ngoài tình yêu ra, cuộc sống này còn nhiều điều để mình thiết tha...”

***

Đoạn trên không có trong bản in sách "Đến lượt em tỏ tình".
Thực ra bản thân vẫn vương vấn khá nhiều với "Nông nổi hai mươi" :).
Hiện sách "Giá quay ngược được chiều thời gian" đang chờ bìa để đi in =.=


10.8.2014

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

“The Aritist” – chuyện tình câm của những người nghệ sĩ thập niên 30


“The Artist” là một bộ phim thú vị lấy bối cảnh năm 1927-1931, giai đoạn sang trang mới của lịch sử điện ảnh khi phim câm đạt tới đỉnh hoàng kim và dần thoái trào ở Hollywood, nhường chỗ cho thể loại mới: phim điện ảnh có tiếng.

Trong bối cảnh ấy, “The Artist” kể câu chuyện xoay quanh George Valentin (Jean Dujardin thủ vai) – một ông hoàng của phim câm thời điểm đó. Vào năm 1927, Geogre ở đỉnh cao của sự nghiệp, anh có nhiều người mến mộ, là “bảo chứng” phòng vé. Anh đẹp trai và hài hước, dù ở thể loại phim sở trường của Geogre, khán giả chỉ tiếp cận với anh qua màn ảnh mà thiếu đi tiếng động, nhưng sự diễn xuất của Geogre vẫn đủ sức làm khán giả khóc, khán giả cười theo diễn biến của phim. 

                           Peppy hôn trộm Geogre ngay trong lần đầu tiên gặp gỡ

Một ngày, sau khi kết thúc chiếu một bộ phim, Geogre đã gặp Peppy Miller (Bérénice Bejo thủ vai) khi cô vô tình va phải hông anh lúc chen cùng đám đám đông xin chữ kí. Thời điểm đó Geogre quá nổi tiếng khiến sự va chạm tình cờ đó khiến người ta tái mặt chờ phản ứng của anh. Nếu Geogre tức giận, Peppy sẽ là tội đồ, cô có thể sẽ bị bêu riếu, thậm chí dễ bị fan của Geogre “xử” như chơi.

Nhưng Geogre đã cười phá lên, còn Peppy thì chộp ngay cơ hội để hôn lên má anh. Các paparazzi nhanh chóng bắt ngay cảnh ấy và thế là hôm sau nụ hôn ngoài cổng rạp đã xuất hiện trên trang nhất báo chí.

Khi họ gặp nhau, Geogre có tất cả, Peppy hoàn toàn tay trắng, thứ cô có được duy nhất đó chính là nhiệt huyết tuổi trẻ và tình cảm hâm mộ với Geogre. 

Lần gặp gỡ thứ hai, Peppy đóng vai phụ trong bộ phim của Geogre, cô có một cảnh nhỏ với anh, và cảnh này đã phải làm đi làm lại nhiều lần vì sự vụng về của Peppy, sau đó là sự lúng túng của Geogre. Khung cảnh khiêu vũ lặp đi lặp lại với Peppy khiến Geogre dần cảm nhận được lửa trong mắt cô gái hâm mộ mình, anh không thể vui cười như tính tình vẫn vậy. Ánh lửa tình yêu khiến Geogre bối rối trước cô gái mới gặp hai lần. 

 Khoảnh khắc Geogre nhận ra ánh lửa trong mắt Peppy khiến anh phải lòng cô tới mãi sau này

Tranh thủ lúc nghỉ giải lao, Peppy lẩn vào phòng nghỉ của Geogre. Không may khi cô đang nghịch với áo vest của Geogre thì anh trở lại. Giây phút ở bên nhau, Peppy chỉ nhìn thấy mỗi Geogre trong mắt mình, cô khi đó có lẽ đã khao khát một nụ hôn. Nhưng Geogre thời điểm đó chưa sẵn lòng để trao cho Peppy thứ cô muốn. Anh tặng cho cô một món quà tặng khác: một nốt ruồi nhỏ trên khóe môi. Thứ đã trở thành “phép thuật” đầy ma lực giúp Peppy từ khi có nó gặp may mắn liên tục trên con đường sự nghiệp.

Tất nhiên, Peppy nổi tiếng dần là vì cô có nhiều nhiệt huyết, cô sôi động, cô xinh đẹp và không ngại những vai nhỏ để dần tiến thân. Nhưng tôi vẫn nghĩ “nốt ruồi may mắn” là một thứ phép thuật đối với Peppy. Từ khi có nó, cô ấy trở nên quyến rũ hơn. Tôi tin rằng mỗi sáng thức dậy, ngồi trước gương, sau khi trang điểm lộng lẫy, Peppy tự chấm cho mình “nốt ruồi may mắn” lên khóe môi, cô ấy đều nhớ lại khoảnh khắc Geogre tặng cho cô ấy món quà đó. Rung cảm mãnh liệt trong lần gặp thứ hai là liều thuốc tăng lực khiến Peppy ra sức cố gắng để có cơ hội đóng chung phim với Geogre Valentin.

  Khi thấy Peppy nghịch vest của mình, Geogre đã tiến tới nói chuyện và tặng cô nốt ruồi may mắn

Nhưng…

Không ai có thể giữ mãi hào quang quanh mình. Thời thế thay đổi khiến người ta đứng trước chọn lựa: tàn lụi đi hay chạy theo cái mới. Sự cấp tiến như một chuyến tàu tốc hành mà kẻ nhanh chân chạy được lên tàu sẽ hăm hở đi về phía trước tìm kiếm vinh quang và thành công, còn người chậm chạp, do dự thì bị bỏ lại nơi sân ga, dần dần chìm đi trong thứ bụi quên lãng.

1927 còn là thời hoàng kim của Geogre Valentin. Nhưng chỉ hai năm sau, mọi thứ đã đổi khác. Lịch sử điện ảnh từng bước dần sang trang mới, trong khi người ta háo hức với thể loại phim mới, những gương mặt mới thì Geogre vì quá tự tin và kiêu hãnh nên anh đã không chịu lên chung chuyến tàu tốc hành với những người khác.
Mặc nhà sản xuất thuyết phục, anh vẫn không đồng ý.
Mặc người ta nói, anh vẫn thích câm.
Với anh, trang sử mới của nền điện ảnh thực sự là một cuộc khủng hoảng lớn, biến anh từ ông vua điện ảnh trở thành kẻ bị chôn vùi trong hố cát như nhân vật của anh trong đoạn cuối phim “Giọt lệ của tình yêu” (Tears of Love).

Đoạn phim nói về sự thay đổi mang tính đột phá của điện ảnh những năm 1929-1930 rất thú vị. Từ đầu phim tới cảnh chuyển giao bối cảnh lịch sử đều sử dụng âm nhạc xuyên suốt. Những khán phòng chật ních người dõi theo hình ảnh trên màn chiếu lớn, đôi khi đọc lời thoại trên đó và nghe âm nhạc giao hưởng được chơi trực tiếp mỗi buổi chiếu. Nhưng bước vào hồi Hai, khi phim có tiếng ra mắt khán giả, “The Artist” lại lồng vào thêm âm thanh hiện thực của cuộc sống.
Lúc Geogre Valentin đặt cốc xuống bàn, anh nghe thấy âm thanh “cộp cộp”. Geogre khi đó đã tỏ ra không thể tin nổi. Với anh âm thanh là những giai điệu du dương, dù buồn hay vui đều đẹp và bay bổng. Nhưng âm thanh của thực tại lại khô khốc. Rồi tiếng chó sủa inh hỏi. Điện thoại reo váng tai. Tiếng những cô gái ngoài đường cười phá lên chói tai đến khó chịu.

Geogre không chịu nổi. Thật sự không-thể-chịu-đựng-nổi.
Rồi anh choàng dậy.
Đó là một cơn ác mộng với Geogre – một nghệ sĩ phim câm. Đã quen với những bộ phim câm, khung cảnh câm bên anh cảm thấy việc để tiếng động xuất hiện trong những thước phim là điều không thể chấp nhận nổi. Nó phá vỡ mỹ cảm của phim. Âm thanh đời sống quá trần tục, khi đưa vào phim nó giới hạn sự bay bổng của người nghệ sĩ lẫn khán giả. Người xem dễ rơi vào “bẫy” lý trí được nhà biên kịch, nhà sản xuất dẫn dắt theo câu từ, những xúc cảm cảm tính đầy nguyên sơ sẽ không còn, người ta sẽ phân tâm theo lời thoại hơn là suy ngẫm và tự thấu hiểu những ngầm ý của người nghệ sĩ. Với một nghệ sĩ như Geogre, âm thanh là sự đóng khung nên anh không chấp nhận. Anh muốn bảo vệ những bộ phim câm của mình, anh tin mình vẫn sẽ có khán giả, như đã từng. Nên anh quyết định rời Kinograph.

Vào đúng hôm đó, Geogre gặp lại Peppy khi cô tới hãng phim để kí hợp đồng với hãng phim này. Đó như một sự trớ trêu. Lúc gặp nhau ở cầu thang, Geogre ở bậc thang dưới, gương mặt điển trai có chút gì đó u uẩn ngước lên nhìn Peppy tươi rói hạnh phúc đang đứng ở cầu thang phía trên anh. Peppy mong muốn sẽ có lúc được đóng phim với Geogre, còn anh vừa mừng cho cô vừa cảm thấy phức tạp trong lòng, Peppy là ngôi sao dòng phim có tiếng, còn anh là ông hoàng của thể loại phim câm. Dù vẫn luôn phải lòng Peppy từ sau lần thứ hai gặp gỡ, nhưng điều đó chưa đủ để anh sẵn sàng bước sang một lãnh địa mới.

  Trái ngược với sự tụt dốc của Geogre, Peppy ngày một nổi tiếng ở Hollywood

Geogre tiếp tục làm phim, nhưng thất bại.
Doris –  vợ anh ngày càng buồn phiền với Geogre. Từ một ông chồng luôn nịnh vợ, thậm chí tìm mọi cách khiến vợ bớt phiền lòng khi nhìn thấy Peppy hôn má mình trên báo, Geogre ngày càng lờ vợ đi, lúc ăn sáng họ vẫn ngồi đối diện nhau nhưng Geogre khi lơ đãng nhìn xuống bàn, lúc mải mê đọc báo. Doris đã không còn quan trọng từ khi Geogre nhận ra mình phải lòng Peppy.

Đến lúc Geogre gặp thất bại khi chi nhiều tiền nhưng phim câm vẫn ế ẩm, anh lại càng buồn chán tới mức chẳng thèm nói.
Doris một ngày quá bực đã nói: “Geogre, chúng ta phải nói chuyện”
Geogre vẫn im lặng.
Doris: “Tại sao anh không nói?”
Cô tức tối ném báo vào chú cún cưng của Geogre rồi bật khóc xấu hổ vì hành vi mình vừa làm. Doris nghẹn ngào nói: “Em đau khổ lắm”
Geogre khẽ nhíu mày: “Hàng triệu người trong số chúng ta cũng thế”.

Mình thấy câu thoại của Geogre thú vị. “Hàng triệu người trong số chúng ta cũng thế”.
Với Doris, sự im lặng của Geogre là sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.
Với Geogre, âm thanh là sự phản bội. Khán giả quay lưng với anh, Peppy khi phỏng vấn báo chí cũng cho rằng những người ở thế hệ cũ nên nhường đường cho lớp trẻ.
Theo quan điểm của Geogre, nghệ thuật là thứ không thể trắng trợn nói ra, để mọi người cùng lắng nghe như nhau. “Không nói, nhất quyết không nói” – mới là cách giúp người ta thưởng thức trọn vẹn những tác phẩm của anh. Nên anh để mình chìm trong im lặng.
Và còn một điều nữa, Geogre muốn giấu trong sự im lặng của mình, đó là tình yêu với Peppy, thứ nảy sinh từ ngày anh tặng cô nốt ruồi may mắn. Nên anh đã thất vọng xiết bao khi theo chân Peppy tới nhà anh sau buổi chiếu đầu tiên của "Giọt lệ tình yêu" là một gã bảnh trai trẻ tuổi, kiểu đàn ông mà trước đây Peppy chỉ coi là "đồ chơi". Những thất bại chồng chéo lên nhau khiến Geogre thực sự sụp đổ.

Geogre chọn lựa đứng về phía cũ kĩ nên anh bị môi trường mới, xu thế xã hội mới đào thải. Geogre phá sản, thậm chí còn phải mang cầm bộ vest yêu thích, mang đấu giá toàn bộ đồ đạc anh có. Sự nghèo túng đeo đuổi anh, Clifton  trung thành cũng bỏ anh đi, người ta dường như đã quên mất anh, sự tỏa sáng một thời của anh, người ta còn nói những lời khó nghe khi anh ngắm một bộ vest đẹp phía bên ngoài cửa hiệu sang trọng. Âm thanh khiến anh cảm thấy căm ghét.

Nhưng dù là lúc sống đời giàu sang hay khi khó khăn, Geogre vẫn luôn bộc lộ bản tính nghệ sĩ của mình rõ nét. Hồi ở đỉnh cao nổi tiếng, Geogre không ưa diễn viên đóng chung được nhà sản xuất chỉ định, anh thậm chí còn dành thời gian chơi đùa với cún cưng trên sân khấu nhiều hơn là đứng chung với cô ta. Khi các nhà sản xuất "chấm" nữ diễn viên đó cho dự án mới, Geogre thậm chí còn cười cợt chế giễu ra mặt. Ngay cả khi đói kém, phải mang bán vest với giá rẻ mạt, Geogre vẫn không quên để lại chút tiền quyên góp ở cửa hàng anh bán đồ. Hoặc lúc cảm thấy không đành lòng nhìn Clifton không có lương trong suốt một năm trời, Geogre đã cho anh ta chiếc xe hơi của mình. 

Nghệ sĩ thì thường hay nhạy cảm, cũng vì vậy mà khủng hoảng kế tiếp trong đời Geogre là những tranh đấu trong nội tâm.

Một ngày sau khi xem lại thước phim cũ thời còn hào quang, anh chợt nhìn thấy bóng của mình phản chiếu trên màn chiếu phim. Bóng của hào quang. Thế rồi anh mạt sát nó, mắng nhiếc chiếc bóng đến nỗi chính nó cũng quyết định bỏ anh mà đi.
Một người nghệ sĩ ngay đến chiếc bóng của mình cũng bỏ chạy thì liệu còn lại gì? Vào ngày hôm đó, Geogre đã tức điên và đốt cháy những cuộn phim, đám cháy lan ra khiến anh suýt chết trong đám lửa. Dù đốt hết các cuộn phim cũ nhưng riêng những thước phim lần đầu tiên cùng Peppy khiêu vũ, Geogre đã cố gắng giữ chặt bên người.

Ngay khi biết tin, minh tinh Peppy đã đến đón anh về chăm sóc. Ngỡ rằng hạnh phúc gần kề, nhưng khi Geogre phát hiện Peppy là người mua đấu giá toàn bộ đồ đạc của anh ngày xưa, anh đã trốn chạy khỏi cô.
Cũng dễ hiểu thôi, một người nghệ sĩ từng ở đỉnh cao danh vọng, luôn coi tấm chân dung khổ lớn của mình cười ngạo nghễ là một thứ tự tôn. Đến một ngày, người đó phải bán cả tấm hình đó để kiếm tiền sinh sống đã đủ thấy đắng cay thế nào. Nhưng đau hơn cả là khi anh ta biết cô gái mình yêu, người có xuất phát điểm thấp kém hơn, đã mua toàn bộ đồ đạc của mình. Sự tự trọng mà Geogre cố níu kéo bỗng nhiên bị hủy hoại.

Chẳng anh chàng nào muốn người mình yêu thấy mình thảm hại đến thế. Không tiền tài, không danh vọng, đến tự tôn của mình cũng bán đi để ăn. Với Geogre đây là một khủng hoảng tâm lý quá lớn đến nỗi anh nghĩ đến chuyện tự tử, nhưng anh chưa kịp làm thì Peppy đã tới ngăn cản kịp.

Geogre và Peppy cuối cùng cũng có cơ hội đứng chung trong một dự án phim âm nhạc

Vượt qua ải sống chết, Peppy lấy vị trí minh tinh của mình kéo hợp đồng đóng phim chung về cho Geogre. Họ chuyển sang đóng phim ca nhạc. Khi kết thúc một cảnh quay, Geogre đã cực kì lo lắng khi thấy đạo diễn và nhà sản xuất im lặng không nói một câu nào.

Sự im lặng lúc này với anh lại thật đáng sợ. Geogre khi ấy thèm nghe tiếng nói từ người khác. Âm thanh bỗng nhiên trở nên thật quan trọng.
Nhưng thật may, im lặng lần này là vì đạo diễn và nhà sản xuất bị màn biểu diễn hớp hồn đến nỗi chưa thể “tỉnh” lại ngay. Geogre chỉ thực sự thở phào nhẹ nhõm khi nhà sản xuất và đạo diễn bảo: “Tốt”!

Ở một khía cạnh nào đó, âm thanh kể ra cũng không tệ, phải không nào Geogre!

Dương Thùy

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Giới thiệu sách: “Đến lượt em tỏ tình” – Chuyện tình của những trái tim thanh xuân



Ai trong đời chí ít cũng đôi lần rung động trước một người nào đó. Mối tương tư ấy có khi chỉ đơn phương xuất phát từ một phía, nhưng cũng có những người vừa chạm mặt là ngỡ đã quen, như duyên phận sắp đặt từ kiếp trước. Dù cho khi ấy trái tim của họ vẫn đang bị chằng néo bởi mối quan hệ đang có từ trước đó thì những sợi dây vô hình kia cũng không sao ngăn nổi “sự hoà hợp của hai tâm hồn mà ngay từ buổi đầu gặp gỡ đã tự nhận ra người kia là định mệnh của mình.”

Có những tình yêu vì người trong cuộc thiết tha mong cầu nên thành, cũng có chuyện tình vốn đã chọn rẽ về hai đường, hai lối nhưng số phận thật biết trêu đùa, đẩy họ đi miết, đi miết rồi mới nhận ra con đường vốn vòng cung, ngỡ tưởng xa hóa ra là gặp lại…


Tình yêu luôn mang chiếc áo nhiều màu, có khi hạnh phúc, có lúc khổ đau, vừa tương tư, vừa hờn giận, say đắm có mà tuyệt vọng cũng từng. Những cảm xúc ấy bạn dễ dàng bắt gặp trong  “Đến lượt em tỏ tình” của tác giả trẻ Dương Thùy, một tuyển tập truyện dành cho những trái tim đương độ thanh xuân. Dù đang phải lòng một ai đó, hay là “dân” F.A chính hiệu thì bạn đều tìm thấy những đồng cảm sâu sắc với những nhân vật trong  “Đến lượt em tỏ tình” Cảm tưởng như giữa những nông nổi dại khờ, tin yêu say đắm, hoang mang giữa nhiều lựa chọn, cô đơn tới tột cùng của tuổi trẻ… đâu đó có phảng phất hình ảnh của chính bạn.

Kể về tình yêu với nhiều cung bậc cảm xúc dễ chạm tới tim người đọc, nhưng chuyện tình cảm không phải là điểm nhấn duy nhất của “Đến lượt em tỏ tình”. Lẩn khuất trong mỗi câu chuyện là những suy tư về cuộc đời, về bản thân, về đam mê và lý tưởng trong cuộc sống. Đâu đó, bạn sẽ tìm thấy những câu hỏi bỏ ngỏ khiến bản thân nghĩ suy: “Cuộc đời mà để bản thân tự trôi là một thất bại. Ai biết được những cơn sóng dữ rồi sẽ xô ta về đâu. Bão giông tới, chỉ đóng cửa trốn bão đã đủ an toàn chưa?” (Trích “Một ai đó cần có trong đời”).
Hay những câu viết có đôi phần xót xa, nhưng đầy tính hiện thực: “Chúng ta ở đoạn cuối tuổi hai mươi chẳng còn như thủa mười bảy ngày nào, những hồn nhiên trong veo gần như đã cạn sạch, thế vào đó là những toan tính, hoang mang. Đôi lúc thoảng thốt tự hỏi: cuộc đời này mình đam mê gì, nhiệt tình đã đi đâu? Tự ngẫm chuyện bản thân lại mải miết thở dài khi chợt nhận ra chúng ta sau những va vấp cuộc đời đều ít nhiều tự phủ lên mình những lớp sơn để hợp màu với xã hội đương thời, với những con người ngày ngày ta đối điện. Rồi cũng tự đóng thêm những khung cửa chắc chắn để bảo vệ mình khỏi những tổn thương do ta dễ dãi mà nên. Cứ thế, ánh mắt với đời, với người cứ bớt dần thiết tha”(Trích “Nông nổi hai mươi)

Nhưng dù là với tình yêu hay quan điểm cuộc sống, các nhân vật trong “Đến lượt em tỏ tình” đều không để mình “trôi” lững lờ, phó mặc hoàn toàn cho hoàn cảnh. Bạn sẽ thấy, họ luôn có ý chí vươn lên, để hoàn thiện bản thân hơn, qua hành động, qua suy nghĩ, dù có vấp phải khó khăn đến nhường nào. Có lẽ bởi: “Dòng chảy cuộc sống vẫn đang tiếp tục, dù muốn hay không nó cũng đẩy người ta trôi về phía trước và nếu cứ mang cảm giác cầm tù chính bản thân mình, hạnh phúc sẽ như bông hoa bị ngắt vội, chưa kịp nở đã bị úa tàn” (Trích “Tuyệt vọng nở hoa”).

Ra mắt ngày 28/2 trên Toàn quốc, “Đến lượt em tỏ tình” tặng kèm bộ 5 tấm thiệp xinh xắn (số lượng có hạn) cho những bạn đọc sở hữu ấn phẩm sách đầu tiên!


Thông tin dành cho độc giả
Tác phẩm: Đến lượt em tỏ tình
Tác giả: Dương Thùy
NXB: Văn Học - Nhãn sách Zbooks
Số trang: 284
Giá: 75.000đ
Khổ 12 x 19 cm
Dự kiến xuất bản 28/2/2014
TẶNG KÈM BỘ 5 POSTCARD ẢNH CỦA THÁI MỸ PHƯƠNG - SỐ LƯỢNG CÓ HẠN.

*************************

Được giới thiệu là tuyển tập truyện ngắn nhưng thực ra "Đến lượt em tỏ tình" gồm 2 truyện ngắn và 4 truyện vừa. Trong đó hai truyện ngắn "Đến lượt em tỏ tình" và "Dù thế nào cuộc sống vẫn tiếp tục" được viết trong năm 2008. Khi chuẩn bị bản thảo cho cuốn sách ra mắt tháng 2/2014, tôi đã chỉnh sửa khá nhiều, viết thêm một số nội dung cho truyện "Dù thế nào cuộc sống vẫn tiếp tục".

Còn 4 truyện vừa hoàn toàn viết trong năm 2013. Suốt từ năm 2009 - 2012 là một khoảng thời gian khó khăn khi không viết nổi một chút nào. Thật may mắn, cuối cùng thì "Đến lượt em tỏ tình" có thể ra mắt rộng rãi sau rất nhiều khó khăn. Mong những tác phẩm sau sẽ gặp nhiều may mắn và dễ dàng hơn.

Dương Thùy

Mật ngữ Củ - Quả - Cây trong truyện "Tuyệt Vọng Nở Hoa"

Một trong "List 100 điều muốn làm" của mình là "Ra mắt một cuốn sách". Điều này sắp trở thành hiện thực khi cuốn tuyển tập truyện "Đến lượt em tỏ tình" sẽ ra mắt ngày 28/2/2014 (Năm nay mà là năm nhuận thì chọn 29/2 cho "chất", hehe).

Aniway, trong truyện "Tuyệt Vọng Nở Hoa" nằm trong tuyển tập "Đến lượt em tỏ tình" của mình có nhắc tới "Mật ngữ" của hoa, củ, quả. Thực ra tìm Google sẽ thấy "mật ngữ" về các loại hoa rất phổ biến nhưng "mật ngữ" về củ - quả thì hơi khó tìm.

Ngay khi viết xong truyện đó, mình đã nghĩ khi nào sách ra mắt thì sẽ post lại bản "mật ngữ" củ-quả-cây mình tìm được lúc thu thập tư liệu để mọi người nếu tò mò hoặc muốn viết "mật mã" giống hai bạn Kin và "Nice day" có thể học theo. Hi vọng mọi người sẽ thích kiểu "mật ngữ" này :))




MẬT NGỮ CÁC LOÀI HOA
Almond Blossom (Hạng đào): Thầm lặng, mòn mỏi. Khinh suất, thiếu thận trọng.
Amaryllis (Hoa loa kèn đỏ): Sự tự hào
Anermione (Hoa cỏ chân ngỗng): Bị bỏ rơi.
Apple Blossom (Hoa táo): Sự hâm mộ, ưa chuộng.
Arum Lily (Huệ tây trắng): Sự thanh khiết.
Aster (Cúc tây): Chín chắn. Tình yêu muôn màu.
Azalea (Đỗ quyên): Sự chừng mực.

Bachelor's Button (Hoa nút áo đơn): Hạnh phúc đơn chiếc, vui thầm.
Begonia (Hoa thu hải đường): Ý nghĩ đen tối (O.o)
Bluebell (Hoa chuông xanh): Kiên đinh, tin cậy.
Broom (Cây đậu chổi): Sự khiêm tốn.
Buttercups (Hoa mao lương vàng): Tính trẻ con.

Calla (Hoa calla): Sắc đẹp lộng lẫy.
Camellia (Hoa trà): Duyên dáng. Cao thượng.
Candystuff (Hoa bụi đường): Sự thờ ơ, lạnh lùng.
Canterbury Bell (Hoa chuông): Lòng biết ơn.
Cardinal Flower (Các hoa đỏ thắm): Sự đặc biệt, nét độc đáo.
Celandine (Cây dại hoa vàng): Niềm vui gõ cửa
Clematis (Cây ông lão): Khéo léo. Tinh xảo.
Closver-scented Pink (Cẩm chướng tỏi): Lòng tự trọng. Tính danh dự.
Chrysanthemum (Cúc đại đóa): Lạc quan trong nghịch cảnh.
Columbine (Hoa rẻ quạt): Sự ngớ ngẩn. Tính điên rồ.
Convolvulus (Cây bìm bịp): Bóng tối. Thất vọng
Cornflower (Hoa ngô): Dịu dàng, tế nhị.
Cowslip (Hoa anh thảo vàng): Ưu thế của sự duyên dáng. Sắc đẹp của tuổi trẻ.
Crocus (Hoa nghệ tây): Sự vui mừng, tươi tắn.
Cyclamen (Anh thảo thường): Sự thiếu tự tin.

Daffodil (Hoa thủy tiên): Tình yêu đơn phương.
Dahlia (Hoa thược dược): Lòng tự trọng. Sự tao nhã.
Daisy (Cúc trắng): Sự ngây thơ.
Dandelion (Bồ công anh): Lời tiên tri.
Delphinium (Hoa phi yến): Nhẹ nhàng, thanh thoát.

Evening Primrose (Anh thảo muộn): Tình yêu lặng lẽ. Sự không chung thủy,
Forget me not (Hoa lưu ly): Tình yêu chân thật.
Foxglove (Mao địa hoàng): Sự giả dối.
Fuchsia (Hoa vân anh): Khiếu thẩm mỹ.

Garland of roses (Vòng
hoa kết bằng hoa hồng): Phần thưởng của sự trinh bạch.
Gentian (Hoa long đởm): Sự kiêu hãnh trong trắng.
Gladiolus (Hoa lay-ơn): Sức mạnh của tính cách.
Gloxinia (Cây hoa lọ): Một tinh thần tự hào.
Go Idenrod (Hoa gậy vàng): Sự thận trọng.

Hawthorn (Hoa táo gai): Niềm hy vọng.
Hellotrope (Hoa vòi voi): Tôi say mê em 
Hibiscus (Hoa dâm bụt): Sắc đẹp tinh tế.
Holly (Hoa nhựa ruồi): Sự lo xa.
Hollyhock (Hoa thụy quỳ): Sự thành công.
Honeysuckle (Hoa kim ngân): Tình yêu gắn bó, xiềng xích của tình yêu 
Hyacinth (Lan dạ hương): Sự vui chơi.

Indian Jasmine (Hoa nhài Ấn Độ): Sự ngọt ngào của tình bạn.
Ivy (Dây thường xuân): Lòng trung thành. Tình bạn. Tình yêu hòa hợp. Hôn nhân.
Iris (Hoa diên vĩ): Tôi có một thông điệp cho em. Jonquil (Cây trường thọ): Cảm xúc đã trở lại.

Laburnum (Cây kim tước): Bị bỏ rơi, phụ bạc.
Lady’s Slipper (Hoa vương thảo): Sắc đẹp thất thường.
Laurel (Nguyệt quế):Danh tiếng.
Lavender (Hoa oải hương): Sự ngờ vực.
Lily of the Walley (Hoa huệ thung): Sự trở về của hạnh phúc.

Magnolia (Hoa mộc lan): Sự lộng lẫy.
Marigold (Cúc vạn thọ): Nỗi đau buồn. Sự thất vọng.
Mignonette (Hoa mộc tẻ): Cái nết đánh chết cái đẹp. Phẩm chất giá trị hơn sự duyên dáng.
Mimosa (Hoa mi-mô-da): Nhạy cảm.
Moss Rose (Hoa hồng rêu): Tài trí, kiệt xuất.
Myrtle (Hoa sim): Tình yêu.
Mystletoe (Cây tầm gửi): Tôi sẽ vượt qua mọi khó khăn.
Narcissus (Hoa thủy tiên): Yêu chính mình. Tính tự cao tự đại.
Nasturtium (Sen cạn): Lòng yêu nước.
Orchid (Hoa lan): Sắc đẹp.
Pansy (Hoa Păng-xê): Nhớ nhung, hồi tưởng. Em chiếm giữ những suy nghĩ của tôi.
Passion Flower (Hoa lạc tiên): Sự mộ đạo. Tin tưởng lạc quan.
Peony (Hoa mẫu đơn): Sự xấu hổ.
Periwinkle (Nhạn lai hồng): Hồi ức dịu dàng. Tình bạn thân thiết.
Petunia (Cây dã yên): Đừng thất vọng.
Pinkish red Jasmine (Nhài đỏ ửng hồng): Sự xa cách, chia ly.
Polyanthus (Hoa vệ thủy): Sự tin tưởng.
Poppy (Hoa anh túc) (O.o): Sự an ủi. Sự lãng quên.
Primose (Anh thảo xuân): Tuổi mới lớn. Dậy thì.
Purple Clover (Cỏ 3 lá tím): Thượng đế.
Purple Lilac (Tử đinh hương tím): Những cảm xúc đầu tiên của tình yêu (ọc).
Red Carnation (Cẩm chướng đỏ): Thương thay cho trái tim tội nghiệp của tôi.
Red Clover (Cỏ 3 lá đỏ): Máy móc, nguyên tắc. Tính công nghiệp.
Red rose (Hoa hồng đỏ): Sắp đẹp, tình yêu.
Red rosebud (Búp hồng đỏ): Lời thú nhận của tình yêu.
Red Tulip (Hoa tulip đỏ): Lời tỏ bày của tình yêu.
Scarlet Geranium (Hoa Phong lữ đỏ tươi): Sự ngu ngốc, khờ khạo.
Scarlet Pink (Cẩm chướng đỏ): Tình yêu tinh khiết và nồng nhiệt.
Scented Geranium (Hoa phong lữ): Sự ưu ái.
Silver-leaved Geranium (Hoa phong lữ lá bạc): Sự hồi tưởng, nhớ lại.
Snapdragon (Hoa mõm chó): Tính tự phụ, kiêu ngạo.
Snowdrop (Hoa giọt tuyết): Sự an ủi, niềm hy vọng.
Spanish Jasmine (Nhài Tây Ban Nha): Đam mê khoái lạc.
Stock (Hoa Hoàng anh): Sắc đẹp bất diệt.
Striged Carnation (Cẩm chướng có sọc): Sự từ chối.
Sun flower (Hoa hướng dương): Sự giàu có giả tạo.
Sweet Pea (Cây đậu hoa): Sự khởi hành, bắt đầu. Niềm vui vô tận.
Sweet William (Pelox-Cẩm chướng râu): Lòng can đảm. Sự tài trí. Khéo léo.
Thistle (Hoa kế): Sự trả đũa.
Tiger Lily (Huệ đốm màu da cam): Dù sao, ta vẫn có thể tự hào làm bạn với nhau.
Violet (Hoa violet): Tính khiêm tốn. Sự thủy chung.
Water Lily (Hoa súng): Tài hùng biện.
White Chrysanthenum (Cúc đại đóa trắng): Sự thật.
White Clover (Cỏ 3 lá trắng): Nghĩ về tôi.
White Jasmine (Hoa nhài trắng): Sự dễ thương.
White Lilac (Tử đinh hương trắng): Sự hồn nhiên của tuổi trẻ.
White Lily (Hoa huệ tây trắng): Sự tinh khiết.
White Pink (Cẩm chướng trắng): Tài năng.
White Rose (Hồng trắng): Sự im lặng.
White Rosebud (Nụ hồng trắng): Trái tim biết yêu.
Wild Rose (Hoa hồng dại): Sự đơn giản.
Yellow Carniton (Cẩm chướng vàng): Sự khinh thị.
Yellow Chrysanthenum (Cúc đại đóa vàng): Tình yêu bị xem thường.
Yellow Day Lily (Huệ vàng): Làm đỏm, làm dáng.
Yellow Jasmine (Hoa nhài vàng): Duyên dáng, tao nhã.
Yellow Iris (Diên vĩ vàng): Sự đam mê của tình yêu. Ngọn lửa (ọc)
Yellow Rose (Hoa hồng vàng): Phản bội, bội tín.
Zinna (Cúc Zima): Nhớ về bạn bè xa vắng.

MẬT NGỮ CỦA TRÁI CÂY VÀ RAU CỦ

Táo
: Sự cám dỗ
Bắp cải: Lợi ích, lợi lộc
Rau diếp xoắn: Tính tiết kiệm, thanh đạm
Quả thanh yên: Sắc đẹp xấu tính, hoang dại
Bắp ngô: Sự giàu có
Quả man việt quất: Sự khắc nghiệt chữa trị bệnh tim
Dưa chuột: Chỉ trích, phê bình
Quả lý chua, nho Hy Lạp: Sự bực tức, khó chịu của em sẽ giết chết tôi
Rau diếp quăn: Đạm bạc
Quả sung: Trường thọ
Quả lý gai: Tiên đoán
Nho: Thái quá, không điều độ
Chanh: Say mê, thích thú
Rau xà-lách: Sự lạnh nhạt
Nấm, nấm rơm: Sự nghi ngờ
Yến mạch: Âm thanh mê hoặc, hồn nhạc quyến rũ
Quả ô-liu: Hoà bình
Quả đào: Phẩm chất cũng như sự duyên dáng của em không ai sánh bằng
Quả lê: Cảm xúc. Sự ân tình
Quả hồng vàng: Hãy chôn tôi giữa thiên nhiên tuyệt tác
Quả dứa, thơm: Sự hoàn hảo
Quả lựu: Ngốc nghếch, ngu dại
Khoai tây: Lòng nhân từ
Quả lê gai: Sự châm biếm. Chua chát, cay độc
Bí đỏ: Thô lỗ
Quả mâm xôi: Lòng thương xót
Quả đại hoàng: Lời khuyên
Quả dâu: Tuyệt vời
Quả đậu hoa: Sự khởi đầu. Niềm vui vô tận
Củ cải: Lòng từ thiện
Quả hồ đào, quả óc chó: Trí tuệ
Dưa hấu: To lớn, đồ sộ
Lúa mì: Sự giàu có
Nho dại: Lòng từ thiện 


MẬT NGỮ CỦA DƯỢC THẢO VÀ GIA VỊ

Allspice (ngũ vị hương): lòng trắc ẩn
Aloe (cây lô hội): đắng cay,đau khổ;mê tín
Angelica (cây bạch chỉ): truyền cảm,gợi hứng
Basil (húng quế): căm thù,ghét bỏ
Bay Leaf (lá nguyệt quế): dẫu chết vẫn giữ lòng
Borage (nõn xanh): lỗ mãng
Camomile (cúc La Mã): nghịch cảnh
Cinnamon (quế): tha tội làm tổn thương
Clove (tỏi): lòng tự trọng
Fennel (thì là): quyền lực,sức mạnh;giá trị của mọi lời khen
Hyssop (cây bài hương): sạch sẽ
Juniper (vạn niên thanh): bảo vệ
Licorice (cam thảo): tôi tuyên bố chống lại anh
Majoram (dầu ma-do): xấu hổ, đỏ mặt
Mint (bạc hà): trinh bạch, thân hữu
Mustard (Mù tạc): hờ hững
Parsley (rau mùi tây): đại tiệc, lễ hội
Peppermint (bạc hà cay): thân mật, tình cảm ấm áp
Rosemary (cây hương thảo): sự hồi tửơng, sự có mặt của em làm anh phấn chấn
Rue (cây cửu lý): sự ân hận
Saffron (cây nghệ tây): hôn nhân
Sage (cây xôn thơm): đức hạnh,cao quý
Sorrel (cây mẹ đất): tình cảm của cha mẹ; cảm xúc đã trở lại
Sweet Basil (cây húng quế ngọt): lời chúc tốt
Thyme (cỏ xạ hương): tiết kiệm
Valeria (cây nữ lang): tính hay làm ơn
Wormwood (cây ngải tây): sự vắng mặt

MẬT NGỮ CÁC LOÀI CÂY

Acacia (cây keo hoa vàng): tình yêu trong sáng
Almond (cây hạnh): sự ngu xuẩn
American Elm (cây du Mĩ): lòng yêu nước
American Laurel (cây nguyệt quế Mĩ): đức hạnh là nét quyến rũ
Ash (cây tần bì): sự cao quý,vĩ đại
Aspen (cây dương lá rung): than thở
Balsam (cây bóng nước): tình yêu nồng nàn
Bay (cây nguyệt quế): danh tiếng
Beech (cây sồi): thịnh vượng
Birch (cây phong): duyên dáng;hiền lành
Black Mullbery (cây dâu đen): tôi sẽ không sống lâu hơn em
Black Pine (cây thông đen): lòng thương hại
Black Poplar (cây bạch dương đen): sự can đảm
Bladdernut (cây bọng đai): Phù phiếm;trò giải trí
Box (cây hoàng dương): khắc kỷ,khổ hạnh
Cedar (cây tuyết tùng): sức mạnh; tình yêu chung thủy
Cedar of Lebanon (cây tuyết tùng xứ Li-bang): không thể mua chuộc
Cherry (cây anh đào): có giáo dục
Chestnut (cây dẻ): hãy cho tôi sự công bằng
Creeping willow (dây liễu): tình yêu bị bỏ rơi
Cypress (cây bách): cái chết; thất vọng; tang tóc
Dogwood (cây sơn thù du): giới hạn
Ebony (cây mun): tối tăm; đen tối
Elm (cây du): lòng tự trọng
Evergreen (cây vạn niên thanh): nghèo, thiếu thốn
Fig (cây sung): sự hoang phí, sinh sôi nảy nở
Fir (cây linh sam): sự cao quý, thời gian
French Willow (cây liễu rũ Pháp): sự can đảm, nhân đạo
Hazel (cây phỉ): sự hóa giải
Herb Willow (cây liễu thảo): tự phụ, cao ngạo
Holly (cây nhựa ruồi): sự lo xa
Judas (cây du đa): Phản bội, bất tín
Laurel (cây nguyệt quế): chiến thắng vinh quang
Laurel-leavel Magnolia (cây mộc lan lá nguyệt quế): sự tự trọng
Linden (cây bồ đề): tình yêu vợ chồng
Live Oak (cây sồi tươi): sự tự do
Locust (cây thích hòe): yêu đến chết;tao nhã
Magnolia (cây mộc lan): yêu thiên nhiên;lộng lẫy
Maple (cây thích): dè dặt
Mimosa (cây mimosa): sự nhạy cảm
Mountain Ash (cây tần bì núi): sự thận trọng
Mountain Laurel (cây nguyệt quế núi): tham vọng
Oak (cây sồi): lòng mến khách
Orange (cây cam): sự rộng lượng
Palm (cây cọ): chiến thắng
Pear (cây lê): an nhàn
Pine (cây thông): táo bạo, xông xáo; chịu đựng
Pitch Pine (cây thông ba lá): thời gian; sự trung thành
Plane (cây tiêu huyền): thần hộ mệnh; thiên tài
Plum (cây mận): lòng trung thành; hãy giữ lời hứa của bạn
Red Balsam (cây bóng nước đỏ): những quyết định nóng vội
Spruce (cây vân sam): chia tay; lạc quan trong nghịch cảnh
Swamp Magnolia (cây mộc lan đầm lầy): bền chí
Sycamore (cây sung dâu): hiếu kỳ; dành dụm
Thorm Apple (cây táo gai): duyên dáng giả tạo
Thorn Evergreen (cây vạn niên thanh gai): niềm an ủi trong nghịch cảnh
Tulip (cây tulip): danh tiếng
Walnut (cây hồ đào): trí tuệ; mưu mẹo
Water Willow (cây liễu nước): sự tự do
Weeping Willow (cây liễu rũ): u sầu, tang tóc
White Cherry (cây anh đào trắng): sự dối trá
White Mulberry (cây dâu trắng): sự khôn ngoan
White Poplar (cây bạch dương trắng): thời gian
Yellow Balsam (cây bóng nước vàng): vội vàng, thiếu kiên nhẫn

*** Các thông tin "mật ngữ" ở trên được "lượm lặt" qua bác Google :P


Dương Thùy

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Đọc Marcel Proust để thử một lần học “ngôn ngữ xa lạ”

Buổi tọa đàm về cuốn sách “Bên kìa nhà Swann” hôm 19/11 là cuộc nói chuyện đầy thú vị, bởi lẽ các diễn giả tham dự gồm dịch giả Đặng Thị Hạnh, Lê Hồng Sâm, Dương Tường và Đặng Anh Đào đều là những người ở tuổi bát thập cổ lai hy. Tuy có lượng độc giả tham dự không đủ phủ kín các hàng ghế của Trung tâm Văn hóa Pháp L'Espace, các câu hỏi cho diễn giả không nhiều, nhưng chẳng mấy ai rời chỗ để về sớm. Vì đâu phải dễ để có dịp nghe các dịch giả nói chuyện đầy tâm huyết về Marcel Proust – một văn hào lớn của nước Pháp và thế giới.

Mặc dù các dịch giả đều là người có tiếng trong giới dịch sách, từng tham gia nhiều dự án dịch, nhưng ai nấy đều phải công nhận: Dịch Marcel Proust rất khó.  Điều này cũng là tương tự với các dịch giả ở các nước Mỹ, Nhật…

Các dịch giả tham gia tọa đàm: Đặng Anh Đào, Dương Tường, Đặng Thị Hạnh, Lê Hồng Sâm
Các dịch giả tham gia tọa đàm: Đặng Anh Đào, Dương Tường, Đặng Thị Hạnh, Lê Hồng Sâm

Nhưng chính vì Marcel Proust khó đọc, khó dịch nên người ta lại càng muốn tìm hiểu về ông hơn về sức hút thành công ông đã từng tạo ra trong thế kỉ 20.

“Bên phía nhà Swann” mà bốn dịch giả cùng Nhã Nam giới thiệu trong buổi tọa đàm ngày 19/11 nằm trong bộ “Đi tìm thời gian đã mất” gồm 7 cuốn: “Bên phía nhà Swann”, “Dưới bóng những cô gái đương hoa”, “Về phía nhà Guermantes”, “Sodome và Gomorrhe”, “Cô gái bị cầm tù”, “Albertine biến mất”, “Thời gian tìm lại được”.

Trong đó “Bên phía nhà Swann” là cuốn sách đầu tiên trong bộ sách trên. Năm 1912, Marcel Proust đã gửi bản thảo “Bên phía nhà Swann” tới nhiều nhà xuất bản có tiếng ở Pháp, song đều bị từ chối. Cuối cùng, ông quyết định bỏ tiền tự in tại nhà xuất bản Grasset.  Và chính quyết định này đã đem lại cho thế giới một bộ tiểu thuyết để đời.

Sau khi “Bên phía nhà Swann” được phát hành tại Pháp, André Gide - người sáng lập của nhà xuất bản Nouvelle Revue Française (nơi từng từ chối bản thảo của Proust) đã viết thư cho Proust nói rằng: “Từ chối cuốn sách là sai lầm nghiêm trọng nhất của Nouvelle Revue Française và (…) một ăn năn chua xót hối tiếc nhất của cuộc đời tôi”.

Tác phẩm kế tiếp “Bên phía nhà Swann” là “Dưới bóng những cô gái đương hoa” đã dành được giải Goncourt, giúp Proust trở thành nhà văn nổi tiếng của nước Pháp.



Đọc “Đi tìm thời gian đã mất”, bạn sẽ thấy đây là một cuốn tiểu thuyết về thiên hướng, là câu chuyện mà Người kể chuyện nói về cuộc đời mình, về thiên hướng văn chương nảy sinh từ bé. Nhưng cuộc sống, những chuyện yêu đương đã làm lu mờ ước muốn này. Tuy vậy, cuộc đời với nhiều những khúc quanh đời cuối cùng lại đưa đẩy Người kể chuyện nhận ra thiên hướng văn học của mình vốn đã sớm được định hình. Mong muốn trở thành nhà văn trỗi dậy và anh ta muốn viết một cuốn sách về cuộc đời mình, thể hiện thực tại nội tâm và phần tinh túy thoát ra khỏi cái Tôi.

Sự nổi tiếng, vinh quang của Proust được thế giới công nhận (với giải thưởng Goncourt năm 1919, huân chương Bắc Đẩu 1920) nhưng từ xưa đến nay, ngay cả ở Pháp, lượng độc giả của Proust vốn không nhiều do dung lượng tác phẩm của ông đồ sộ. Trong mấy ngàn trang sách của ông còn đan xen vào rất nhiều luận bàn, quy chiếu về các truyền thuyết, hội họa, âm nhạc…

Và theo dịch giả Đặng Thị Hạnh thì sách của Proust thú vị ở chỗ nếu là một người lười đọc, bạn không nhất thiết phải đọc hết từ đầu đến cuối mới theo được cốt truyện, mà thỉnh thoảng lật vài trang, đọc một vài đoạn để ngẫm cũng có thể nắm được nội dung mình đang dõi theo.

Nếu cứ nói hoài hai từ “khó đọc” lắm, thì hẳn bạn đọc nhà HHT – Trà Sữa sẽ nản mất, nhỉ? Nhưng nếu bạn là người thích văn học Pháp, rảnh rỗi thời gian và muốn ngấm nghĩ về khía cạnh khác nhau của cuộc sống, của nghệ thuật thì hãy thử đọc Proust một lần xem sao.

Chính Marcel Proust có câu “Những quyển sách hay được viết bằng ngôn ngữ xa lạ” và thường văn học hay là văn học thiểu sổ. Vậy thì sao bạn không thử một lần tiếp xúc với “ngôn ngữ xa lạ” để tiếp cận những tinh hoa tri thức.

Có thể việc hấp thụ ngay một lúc dễ khiến bạn nản hoặc cảm thấy quá tải, những khi như vậy, hãy gập sách lại và nhìn ra cuộc sống bên ngoài. Bởi sẽ có lúc, bạn sẽ lại mong soi chiếu thực tại, soi chiếu bản thân và những cảm xúc của mình qua lăng kính của những trang sách….

Thùy Dương.

Bài viết đăng trên HHT Online: http://hoahoctro.vn/doc-ben-phia-nha-swann-de-thu-mot-lan-hoc-ngon-ngu-xa-la/
***

Tọa đàm sách “Bên phía nhà Swann” không quá đông, không quá sôi nổi. Nhưng mình thấy có chút thú vị. 4 dịch giả đều là những nhà tri thức, các giáo sư, đều ở tuổi U80, nhưng nói về Proust thì rất hăng say. Mình thì chưa biết gì về Proust, nhưng nghe các dịch giả nói chuyện mà cũng tò mò.

Trong buổi nói chuyện dịch giả Lê Hồng Sâm có nói một đoạn trong tác phẩm Proust viết “Tôi không để ý đến câu chuyện họ nói mà tôi để ý đến cách họ nói” J. Với một tác phẩm mới, nếu chưa biết có thể tìm đọc, nhưng cơ hội nghe những người tâm huyết với tác giả, tác phẩm với về “đứa con” của họ là một điều hết sức thú vị.

Tự nhiên cảm thấy khâm phục họ vẫn đang ngày ngày cống hiến, mặc tuổi già, mặc sức khỏe. Xong lại nghĩ tới khi mình U80 liệu có thể như họ không nhỉ? Vẫn lấy con chữ làm thú vui, viết những việc mình thích, mình tâm đắc, đọc xong một tác phẩm hay là lại dành thời gian nghiền ngẫm các tình tiết, các diễn biến tâm lý.

 Kiểu ăn vừa đủ, ngủ có chừng, chơi với sách và viết linh tinh í mà. Liệu có thể như thế, được không nhỉ?

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

The Master’s Sun [Ep 14-15]: Khi yêu ai đó hơn sinh mệnh bản thân





Tập 14, Tae Gong Sil vì muốn linh hồn của Quân Chủ Joo Joong Won nhập về thân xác cũ, cô đã đồng ý trở thành người của một bà đồng ma. Cô đã để mọi quá khứ của mình vào chiếc dây chuyền anh tặng, dùng nó làm vật kéo anh về hiện tại.

Anh thức tỉnh và quên mất mình đã từng yêu một người hơn cả sinh mệnh của chính mình. Đã từng yêu người đó đến độ chẳng kịp toan tính trước sau, cứ liều mạng cứu lấy người đó trước đã.  Một tình yêu như thế, nhưng anh lại quên. 

Về với hiện tại, anh chẳng hiểu nổi tại sao một cô gái chẳng hề quyến rũ chút nào lại khiến mình từng thất điên bát đảo. Cô ấy không phải gu của anh, anh cũng không thể đo lường được “giá trị” có thể kiếm được trong mối quan hệ với cô ấy, nên anh cũng chẳng muốn vướng lại làm gì.

Còn Gong Sil sau khi đổi chác xong, cô ấy vẫn sống, cô ấy vẫn thở, nhưng cô ấy đã đánh đổi bằng tất cả những gì mình đang có.

Đứng ở góc nhìn thứ ba, trong mối quan hệ ấy, khi anh cứu Gong Sil, anh đã nói “Chấp nhận” với cái chết. Sẵn sàng và nhẹ nhàng. Nói thật lòng mình để rời đi chứ không phải làm một hồn ma quyến luyến quẩn quanh cuộc sống của Gong Sil.

Khi anh đánh đổi sinh mệnh của mình vì người ấy, không màng tới địa vị, vật chất mình đang có. Những thứ ấy lúc đó không còn có ý nghĩa. Anh bảo vệ cô ấy như một điều tự nhiên, như một phản vệ bản năng. Nỗi sợ của anh khi đó chỉ là mất đi cô ấy, mà quên đi chính bản thân mình.

Còn cô ấy, cô ấy để cứu anh đã đánh đổi toàn bộ những gì mình đang có. Cô ấy vẫn sống, vẫn thở, vẫn ăn, vẫn uống, vẫn tồn tại nhưng cô ấy đã đánh đổi thứ mình mong muốn nhất: nơi trú ẩn an toàn và phải đối mặt với những sợ hãi chỉ muốn chạy trốn.

Nếu để anh chết, cô mất nơi trú ẩn an toàn, nhưng ít ra còn được tự do.
Nếu để cứu anh, cô mất tất. Nhưng tình yêu lúc đó đã thay lý trí lựa chọn con đường Mặt Trời muốn đi.

So với sự bảo vệ bản năng của Quân Chủ, mình thấy sự lựa chọn của Gong Sil đánh đổi nhiều hơn. Dù cứu người đó nhưng cuối cùng cô lại tự rời xa người ấy, đối mặt với những linh hồn, rời bỏ những điều bình thường nhất của một con người (không thể đi học, phải đi huấn luyện ma…). Cuộc đời cô ấy thậm chí còn tệ hại hơn cả trước khi yêu anh.

Mặt trời của Quân Chủ khi ấy chìm trong cái chết. Để đổi lấy sự sống cho người mình yêu. Nó giống việc con Sói trong cuốn “Một đêm giông bão” tự chọn cách bỏ đói mình, vì đã trót yêu Cừu. Vì yêu Cừu mà Sói quyết tâm “ăn chay”, còn Cừu vì yêu Sói lại cố tình dụ Sói hãy ăn thịt mình đi. Tình yêu đó trái với tự nhiên, trái với quy luật nhưng lại tồn tại nên nó làm tổn thương đôi bên. Vì ai cũng quyết hi sinh mình, nên chăng đó là khi yêu ai đó hơn chính sinh mệnh bản thân?

Tập 15, lúc Gong Sil chào Quân Chủ để đi ra nước ngoài. Cô ấy có nói rằng khi Joong Won bị hôn mê đến chết đi sống lại, linh hồn của anh thoát ra ngoài đã thừa nhận là thấy cô tỏa sáng như một Mặt trời.

Gong Sil là mặt trời của linh hồn, sáng giữa bóng đêm, khiến những người sống trong bóng đêm lóa mắt và họ muốn nương nhờ, xin giúp đỡ. Nhưng trong cuộc đời trần thế, bên cô lại có nhiều người đã chết, vậy chẳng khác nào cái chết đang bao quanh cô.

Khi Joo Won chìm trong bóng tối, quá khứ của cậu ấy bị người cũ “Cha Hee Joo” bao bọc, cậu ấy cần một Mặt trời để đi ra khỏi đêm đen. Nhưng khi sự thật về quá khứ được sáng tỏ, Joo Won liệu có còn cần một Mặt Trời nữa không? Nhất là một Mặt trời của cái chết? Liệu anh có thể bình thản sống cạnh một người mà xung quanh người đó luôn có những linh hồn tới nhờ vả và xin xỏ?

 Với Gong Sil, chắc chắn cô ấy sẽ lại tiếp tục giúp đỡ, vậy còn Joo Won, với tính cách của anh, anh có sẵn sàng giúp một cách từ thiện và không ngăn cách cô gái mình yêu khỏi thế giới ma quái vẫn luôn song hành?

Vừa xem xong tập 14-15 của “The Master’Sun” nên có tí cảm nghĩ vẩn vơ trong khi chờ tập cuối. Nhưng công nhận phim này của chị em biên kịch Hong hay thật.


Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Du lịch ở Bangkok mùa hè 2013

Thời gian này đang bận nhiều chuyện. Vẫn đang tiếp tục hoàn thành những dự án riêng. Nhưng không quên nghỉ ngơi, vui chơi. Cụ tỉ là lại mới đi Bangkok về =)).

Năm nào cũng đi BKK nhưng vẫn thích đi :">. Năm nay đi đúng đợt sale nên mua được nhiều đồ, túm lại là bị XXI Forever và Espirit làm cho cạn túi :((((.

Aniway, vẫn theo thông lệ năm ngoái, sau khi đi về viết tí review. Năm ngoái bài mình viết ở WTT, đến năm nay vẫn có người đi BKK gửi email để hỏi han :).

Trải nghiệm thì mỗi năm một tí, nên năm nay về cũng post ở WTT một bài để ai cần có thể tìm thông tin. Ví như mình trước khi đi lần này tìm thông tin về Dream World, cách đi, giá taxi đến mỏi cả mắt mà vẫn chưa an tâm. Aniway, hi vọng là những thông tin dưới đây có thể giúp được ai đó.



******************************************************


Hi cả nhà,

Mình mới từ Bangkok về được… 10 ngày :”>.

Aniway, đây là lần thứ 3 mình đi BKK, lần này mình đi 6 ngày 5 đêm và có tí thông tin cung cấp cho cả nhà.

1. Mình đợt này đặt 2 tour của Hotels2thailand.comSiam Ocean World và Dream World.

Tour đi Siam Ocean World thì không có nhiều điều đáng nói vì, bắt tàu tới Siam, xuống là sang Siam Paragon, vào đó xuống tầng hầm là tới.

Tour đi Dream World vào Chủ Nhật, mình đặt trước 2 hôm, cung cấp số đt ở Thái.  Sau khi mình đặt tour, các bạn ở Hotel2thailand có gọi để hỏi địa chỉ khách sạn mình ở. Vì ở Thái nên mình không in sẵn tờ booking như lúc đi Siam Ocean World, mình có mail cho các bạn Hotel2thailand, các bạn í nói là cần in ra để đưa cho Dream World chứ bên Hotel2thailand không cần.

Sáng CN, đúng 9h đã thấy có ngưởi của Hotel2thailand đón bọn mình (có 4 người). Sau đó họ tập kết tại 1 địa điểm khách sạn nữa, ở đây có một gia đình 3 người. Túm lại là hôm mình đi có 7 người ngồi trên 1 chiếc xe rộng thênh thang 12 chỗ.

Sau khi đến Dream World, mình chìa tờ booking (nhờ in ở khách sạn), nhưng họ cũng không lấy. Họ xác nhận mình ở khách sạn nào, tour ở đâu, sau đó cho số dán vào áo. Mỗi nhóm khách 1 số (vd nhóm mình 4 người đều mang số 329).

Mình thấy khách đi tour đặt trước đều được cung cấp số như vậy, nhưng có nhiều màu khác nhau. Vd như mình mua hết các trò chơi, cả Snow Town, chỉ trừ mỗi ăn uống thì giấy có số màu xanh. Còn ai mua ít hơn thì màu khác. Màu sắc như vậy để người quản lý trò chơi biết là khách có được chơi tất cả các trò hay bị hạn chế.

Nói chung mình thấy mua tour này của  Hotel2thailand rẻ, vì nếu không mua hết mà vào cổng rồi thích trò gì mới mua có khi còn đắt hơn cả giá vé mua tour.

Dream World còn xa hơn Don Meung => Taxi Thái dạo này chẳng ông nào chạy meter cả => mua trọn gói đi về là tốt nhất.

2. ĂN BUFFET Ở BAIYOKE SKY,  mình mua ở www.bangkok.com
Mình mua ăn trưa và được xếp ăn ở tầng 82 với giá 600baht (420K/ng). Mình thấy đồ ăn ngon, đáng tiền.

Ban đầu đặt chỗ, mình tưởng sẽ chỉ được ăn ở Bangkok Sky tầng 76&78. Nhưng cuối cùng lại được ăn ở Crystal Gill tầng 82. Mà giá trên web là 1.380baht chứ.
http://www.baiyokebuffet.com/Restaurant/Restaurant.aspx

Hôm trước đó có đi ăn lẩu Shabushi ở Siam Center, nước lẩu có 4 loại, mình chọn milk soup và tom yum soup, nhưng thấy không ngon. 4 người ăn hết hơn 1300baht, nhưng thấy có mỗi kem là ngon thôi. Thấy ăn ở Baiyoke Sky còn ngon hơn í.


3. ĐỒ ĂN Ở THÁI =.= L

Mình ở White Palace, đi ra ngoài đường rẽ phải là thấy quán pizza The Pizza Company. Tò mò nên cũng thử ăn, kết quả là pizza và pasta ăn không hợp vị lắm. Pizza thì mặn, còn pasta mặn chát. Tóm lại là cố nuốt vì khó ăn.

Trong ba lần sang Thái, lần đầu tiên mình ăn Tom Yum Goong thấy ngon. Thực sự ko nhớ nổi quán này vì nó ko có gì đặc biệt lắm, quán nằm trong chợ Chatuchak. Tại thấy có nhiều khách du lịch ăn nên mình cũng tò mò vào ăn thử. Quán còn bán cả bún cá nữa.

Xôi xoài ăn ở chợ Chatuchak đã thấy ngon (50baht/suất), vào MBK thấy bán 120baht thì hơi đắt nhưng ngon hơn hẳn.

4.  CẨN TRỌNG TẠI 7ELEVEN

Hai lần trước mình đi vô tư và không vấn đề gì. Nhưng tới lần này sang Thái cùng 1 cô U40 và 2 đứa em thì gặp chuyện ở 7Eleven. Chẳng là vào đấy rồi, mỗi người tứ tán một hướng mua đồ.

Cô em gái mình (sn1994) bị một anh người nước ngoài cao ráo, đẹp trai ra hỏi chuyện. Đầu tiên hỏi “Có phải người TQ ko?”. Em mình bảo “Ko, người VN”. Anh này tươi tỉnh trình bày sắp sang VN và muốn xem tiền VN trông ntn để phân biệt.

Em í đồng ý, nên mở ví ra, nhưng chỉ định rút tiền Việt cho anh ta xem. Ai dè anh này lại tự tiện rút luôn tập tiền trong ví em í, cầm xem xem. Cô mình thấy có người nói chuyện với em thì tiến lại hỏi, cùng lúc đó một anh người da đen quay sang hỏi hỏi cô mình, chắn cô mình ra chỗ cháu gái.

Chắc trong lúc cô mình gọi, em gái mình lơ đãng trong khoảnh khắc. Mình sau đó một lúc thấy nhiều người đứng tụ tập thì có qua, thấy anh người nước ngoài cứ xem xem tiền thì bảo em là cất đi, không cho xem nữa. Anh kia thấy thế thì trả lại tiền, cười cười, chắp tay cảm ơn theo kiểu người Thái và đi rất nhanh ra cửa.

Ngay lúc đấy mọi người ra tính tiền ở quầy thu ngân thì em gái phát hiện mất 3.000 baht trong ví. Trong ví em í có 4.000baht, nhưng anh này chỉ lấy 3.000baht, để lại 1 tờ 1000baht, xong trộn các tờ tiền vào nhau để đánh lạc hướng khiến chủ nhân không để ý (Vì mải sắp lại các loại tiền).

Mà anh này mặc áo cộc tay nhé.

Lúc phát hiện mất tiền, đúng là ko làm gì được vì cả 2 gã tiếp cận lúc đó đều đã biến khỏi cửa hàng. Nếu cửa hàng có camera đi nữa thì sợ cũng chẳng tìm được vì lúc đó người nhà mình đồng ý chìa ví ra cho người ta xem mà.

Đây không phải lần đầu mình gặp trường hợp này. Năm ngoái đi với bố mẹ sang Thái, cũng trong 1 cửa hàng 7eleven, một người nước ngoài cũng tiếp cận mẹ mình, hỏi han về VN rồi muốn xem tiền. Nhưng vì lần í, mẹ mình ko biết tiếng Anh, bố mình cẩn trọng bảo không giao tiếp với người lạ và mình cũng chỉ đưa cho bố mẹ mỗi người 500-1000baht, còn đâu mình giữ tất :”>, nên không xảy ra chuyện gì.

Nói chung, các mẹ có đi 7ELEVEN thì nên cẩn trọng. Bọn lừa đảo hay nhắm vào phụ nữ để hỏi han và bọn chúng có cả đồng bọn để đánh lạc hướng nếu thấy có người tiếp cận lúc đang hành động.

Mà dù người ta có lừa tiền mình hay không thì cũng KHÔNG-NÊN-CHO-NGƯỜI-LẠ-XEM-VÍ. Vì họ có thể không lừa tiền mình ngay nhưng biết vị trí mình để ví, có thể sẽ móc túi hoặc làm bậy.

Nói chung vụ này với nhà mình đành coi là của đi thay người.

5. TÌNH HÌNH SALE

Đợt này mình sang đúng đợt sale, XXI Forever ở Central World sale mạnh tay lắm í. Mình bốt 1750baht giờ còn 550baht, áo khoác thì từ 1450-1650 baht còn 900-1000baht… XXI Forever có ở bên Siam Center, nhưng giá bên đó sale hình như ko mạnh như Central World thì phải.

Mango, Zara,… cũng đều đang sale.

Vào BigC ở tầng 1 có cửa hàng Watson cũng đang sale mua sữa tắm, giấy ướt, dầu gội,… của hãng này, chỉ cần thêm 1baht là được 1 sản phẩm cùng loại. Mình mua 1 chai dầu gội 1000ml, thơm lắm, giá 129baht. Thêm 1 baht nữa thì được 1 chai cùng thương hiệu. Làm quà rất ổn. Nói chung vào đấy cái gì cũng muốn mua.

The Coffee Bean & Tea Leaf cũng đang khuyến mại mua 1 sản phẩm tặng 1 sản phẩm. Ví dụ mình mua 6 loại coffee, họ tính tiền 3 loại coffee đắt nhất, nên mọi người cứ size lớn nhất mà lấy thì vẫn lãi to :D.

Thời tiết mấy hôm mình sang đều nắng nóng, nhưng ko dơm dớp mồ hôi như ở nhà, có hôm chiều tối hơi sầm trời nhưng ít mưa lắm.

Năm ngoái mình đi về, có đưa thông tin lên, đến năm nay vẫn thấy có mẹ đi BKK mail hỏi ^^. Nếu cần thông tin gì, có thể email cho mình ở tranthuyduong2910@gmail.com

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Đều bước đi trên đường dài




Con đường dài, nhanh bước hụt hơi, chậm bước dễ nản, nên cứ kiên trì đều bước mà đi.   
Mọi việc nhiều khi nằm ngoài tầm với của mình. 
Muốn nhanh không được, muốn chậm không xong, nên phải luôn bảo mình, cứ từ từ mà đi. 
Đi đủng đỉnh =))))))))



An Thụy

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Đàn ông và việc nhà =.=


Nhiều người vợ cho rằng chia sẻ việc nhà là cách người chồng thể hiện tình yêu của mình bằng hành động. Nhưng tại sao có những người yêu vợ nhưng lại chẳng muốn đụng tay?

Có thể anh ta mệt mỏi, lười nhác.
Có thể anh ta nghĩ chỉ cần mình kiếm tiền giỏi là được.
Có thể anh ta vô tâm.
Và còn một điều nữa, khái niệm chia sẻ việc nhà vốn không có trong từ điển của anh ta.


Trong n yếu tố nói trên, mình muốn đề cập rõ hơn tới yếu tố cuối cùng.

Khi một đứa trẻ từ bé lớn lên không nhận được nhiều sự yêu thương, chăm chút của mẹ, không được mẹ sai bảo, hướng dẫn làm những công việc nhà. Nó sẽ khó hiểu được những vất vả của người phụ nữ.

Và khi lớn lên, người đó sẽ coi việc nhà là của phụ nữ. Họ sẽ không hiểu nổi người phụ nữ mệt mỏi thế nào khi vừa phải lo việc cơ quan, về nhà lại phải lo việc nhà. Nếu đã từng quen với những việc giúp đỡ mẹ mình, người ta sẽ không cảm thấy ngại, bỡ ngỡ khi có cơ hội giúp đỡ người phụ nữ của mình.

Trai nước ngoài thích phụ nữ Việt vì phụ nữ Việt tự mình lo lắng hết mọi việc, từ nhỏ đến lớn. Phụ nữ Việt khi làm một việc gì, họ dễ dàng nhận việc, vì chồng vì con, chứ không hề suy tính xem làm việc đó có ảnh hưởng đến nữ quyền hay không. Sự phân chia không quá rạch ròi của người phụ nữ khiến người đàn ông cảm thấy dễ thở, họ thấy tự do và an tâm làm việc của mình.

Chứ cứ thử bắt phụ nữ Tây âu sống theo kiểu Việt Nam xem, các nàng sẽ sớm bỏ cuộc, thậm chí cãi vã vì sự không bình đẳng trong công việc. Nền giáo dục tự chủ, độc lập và sòng phẳng, giải phóng phụ nữ đã dạy họ phản ứng thay vì cam chịu rồi.

Phụ nữ Việt thích trai nước ngoài vì họ chịu khó chia sẻ công việc nhà, tự nguyện giúp đỡ. Và điều này làm các nàng so đo với trai nội.

Vấn đề là ở chỗ, trai ngoại từ bé vốn đã có tính tự lập. Bố mẹ đẻ con ra cho ngủ riêng ngay, mọi việc lớn nhỏ đều có tính tự chủ cao.

Nhiều khi họ xin tiền bố mẹ thì phải đổi lại bằng việc làm cỏ, rửa xe. Họ phải hoạt động, bố mẹ nấu nướng thì họ rửa bát. Công việc được phân chia trong vui vẻ, ai có phần người đấy.

Lớn lên một chút họ đi học, đi làm, ở riêng, sống tự túc, đều phải tự lo cho mình. Có đụng tay mới biết sự vất vả của người phụ nữ. Và họ cũng từng làm nên chẳng ngại giúp đỡ người phụ nữ của mình khi cần. Đó như là một điều tự nhiên.

Nói chung, trai Việt hay trai ngoại, ai hơn ai, đó là điều khó nói.

Trai ngoại ân cần, dịu dàng, chia sẻ đấy nhưng họ rất sòng phẳng. Liệu gái nhà mình hẹn hò với anh nào mà anh ấy coi việc share tiền hẹn hò là việc đương nhiên, ăn uống ai trả tiền nấy. Sống cùng nhau thì mọi chi phí sinh hoạt đều chia đôi. Tuy là couple nhưng lại như hai kẻ single sống chung, liệu các nàng có dễ chấp nhận?

Thì việc nhà cũng là chia đôi mà.

Còn với trai nội, đòi hỏi một người lúc nào cũng chia sẻ, thấu hiểu cho người phụ nữ, mọi việc đều san sẻ là điều khó. Những chàng trai 8x, 9x và sau này là 0x,… họ sinh ra trong thời kì mỗi gia đình chỉ có 1-2 đứa con, nhiều lắm là 3. Tuy nói tới bình quyền nhưng tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn ăn sâu trong tiềm thức con người.

Những cậu con trai trong các gia đình tới 5,6 tuổi vẫn còn được bón ăn, ăn uống chạy rong ngoài đường. Lớn một chút, tuổi niên thiếu. họ chỉ biết có học hành và chơi điện tử, thể thao, được bà/mẹ hay chị lo cho cả. Càng lớn, họ càng vươn ra đời và phó mặc những-việc-nhỏ-nhặt cho những người phụ nữ.

Những-việc-nhỏ-nhặt trong mắt họ, họ sẽ không làm, hoặc không biết làm. Và thế là các chị/các em lại có bài ca chán chồng :D.

Thế tóm lại nên lấy người như thế nào?
Hờ, đấy là một câu hỏi khó không có mẫu số chung cho mọi người. Nếu có mẫu số chung có mà thành tranh chồng của nhau hết à.

Nói tóm lại, những anh chàng mỹ nam vừa tốt tính, vừa yêu vợ, vừa biết làm việc nhà chỉ có trong phim và truyện lãng (xẹt) mạn. 

Không thể cầu toàn một anh chồng kiểu thế. Thôi thì cứ biết ăn xong, rửa bát cho vợ, biết tự thay tã cho con là tốt lắm rồiiiii.

An Thụy

“Trảm long”: Hành trình giành lại tự do từ tay số phận

Đêm qua mới đọc xong tập cuối của “Trảm Long”. So với ba phần trước, “Thiên địa phong thủy” kém hấp dẫn nhất. Nhưng khép lại trang ...