Hiển thị các bài đăng có nhãn Nông nổi hai mươi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nông nổi hai mươi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Ngoại truyện "Nông nổi hai mươi" - Dương Thùy




***

Em khóc hết nước mắt hỏi: “Sao không thể sống cho ngày hôm nay và đừng nghĩ tới ngày mai hả anh?”

Vinnie lau nước mắt cho em, bảo: “Mel, anh không thể làm thế. Anh không thể ích kỉ vì mình, vì Maika cần một người làm mẹ mà lấy mất của em khoảng thời gian quý giá này. Mel, nghe anh, em còn quá trẻ. Phía trước em còn một đoạn đường rất dài. Những năm tháng tươi đẹp này em nên nghĩ xem mình muốn làm gì, mơ ước của mình ra sao. Hơn cả, em cần tìm cho mình một lý tưởng để sống”. Nghe anh nói vậy, em định cất lời phản đối, nhưng Vinnie như đã nhìn thấu lòng em, anh đặt ngón tay lên môi em, chặn lại. Hẳn anh biết em sẽ nói rằng mình hoàn toàn hài lòng với hiện tại đang có, với em có Vinnie, có Maika và được sống bên hai người là quá đủ. Nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của em, Vinnie khẽ lắc đầu, rồi anh ôm em vào lòng, nói tiếp: “Em đừng bao giờ coi tình yêu là lý tưởng mình cần theo đuổi trong cuộc đời này. Chỉ nên coi tình yêu là quà tặng của cuộc đời, đừng coi đó là tất cả. Chuyện tình cảm là canh bạc lớn, không thể biết sẽ kéo dài bao lâu, ai sẽ ở bên ai tới cuối đời. Đừng để mình quá phụ thuộc vào bất kì người nào. Vì ai rồi cũng sẽ có lúc phải rời đi”.

Em thổn thức khóc trên vai Vinnie, em biết một khi anh đã nói những lời này cũng là lúc có người phải rời đi. Vốn biết từ trước, mà sao lòng vẫn thấy không đành. Em muốn gào lên hỏi thật to: “Phải làm thế nào? Làm thế nào để vòng tay em có thể ôm anh mãi?” Nhưng không sao thốt nổi lên lời, ngôn từ bị chặn đứng nơi cuống họng, dội ngược vào tim, làm em cảm thấy bất lực với chính mình. Tại sao em không mạnh mẽ hơn? Tại sao em không đủ chín chắn và trưởng thành trước Vinnie? Tại sao với anh, em luôn chỉ là một cô bé? Tại sao lúc này em chỉ biết khóc một cách vô dụng thế này? Em đã tự trách bản thân thật nhiều, đau lòng cũng thật nhiều. Nhưng có là bao nhiêu cũng không đủ đổi thay quyết định của người ấy. Em siết tay thật chặt. Nếu đã vậy, em sẽ ghi nhớ khoảnh khắc này, chiếc ôm này, mùi hương này, hơi ấm này, khung cảnh này, và cả cảm giác buộc lòng phải buông bỏ một ai đó. Phải khắc thật sâu trong kí ức, vì chỉ cần giây phút này trôi qua, vòng tay này buông lơi, em sẽ chẳng còn cơ hội ở bên Vinnie như trước nữa.

Vinnie mặc cho em khóc tới cạn nước mắt. Anh bảo: “Cứ khóc đi, khóc hết nước mắt trong ngày hôm nay, để từ mai không khóc nữa. Có thể lúc này em cảm thấy anh thật quá đáng, nhưng sẽ tốt hơn nhiều nếu như mãi sau này em mới nhận ra anh luôn quá đáng với em. Cuộc đời mà phải sống trong hối tiếc thì mệt mỏi lắm. Có thể giờ em đang đau lòng, vài tuần, vài tháng nữa vẫn cảm thấy tổn thương, nhưng qua một vài năm, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Rồi em sẽ thấy ngoài tình yêu ra, cuộc sống này còn nhiều điều để mình thiết tha...”

***

Đoạn trên không có trong bản in sách "Đến lượt em tỏ tình".
Thực ra bản thân vẫn vương vấn khá nhiều với "Nông nổi hai mươi" :).
Hiện sách "Giá quay ngược được chiều thời gian" đang chờ bìa để đi in =.=


10.8.2014

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Giới thiệu sách: “Đến lượt em tỏ tình” – Chuyện tình của những trái tim thanh xuân



Ai trong đời chí ít cũng đôi lần rung động trước một người nào đó. Mối tương tư ấy có khi chỉ đơn phương xuất phát từ một phía, nhưng cũng có những người vừa chạm mặt là ngỡ đã quen, như duyên phận sắp đặt từ kiếp trước. Dù cho khi ấy trái tim của họ vẫn đang bị chằng néo bởi mối quan hệ đang có từ trước đó thì những sợi dây vô hình kia cũng không sao ngăn nổi “sự hoà hợp của hai tâm hồn mà ngay từ buổi đầu gặp gỡ đã tự nhận ra người kia là định mệnh của mình.”

Có những tình yêu vì người trong cuộc thiết tha mong cầu nên thành, cũng có chuyện tình vốn đã chọn rẽ về hai đường, hai lối nhưng số phận thật biết trêu đùa, đẩy họ đi miết, đi miết rồi mới nhận ra con đường vốn vòng cung, ngỡ tưởng xa hóa ra là gặp lại…


Tình yêu luôn mang chiếc áo nhiều màu, có khi hạnh phúc, có lúc khổ đau, vừa tương tư, vừa hờn giận, say đắm có mà tuyệt vọng cũng từng. Những cảm xúc ấy bạn dễ dàng bắt gặp trong  “Đến lượt em tỏ tình” của tác giả trẻ Dương Thùy, một tuyển tập truyện dành cho những trái tim đương độ thanh xuân. Dù đang phải lòng một ai đó, hay là “dân” F.A chính hiệu thì bạn đều tìm thấy những đồng cảm sâu sắc với những nhân vật trong  “Đến lượt em tỏ tình” Cảm tưởng như giữa những nông nổi dại khờ, tin yêu say đắm, hoang mang giữa nhiều lựa chọn, cô đơn tới tột cùng của tuổi trẻ… đâu đó có phảng phất hình ảnh của chính bạn.

Kể về tình yêu với nhiều cung bậc cảm xúc dễ chạm tới tim người đọc, nhưng chuyện tình cảm không phải là điểm nhấn duy nhất của “Đến lượt em tỏ tình”. Lẩn khuất trong mỗi câu chuyện là những suy tư về cuộc đời, về bản thân, về đam mê và lý tưởng trong cuộc sống. Đâu đó, bạn sẽ tìm thấy những câu hỏi bỏ ngỏ khiến bản thân nghĩ suy: “Cuộc đời mà để bản thân tự trôi là một thất bại. Ai biết được những cơn sóng dữ rồi sẽ xô ta về đâu. Bão giông tới, chỉ đóng cửa trốn bão đã đủ an toàn chưa?” (Trích “Một ai đó cần có trong đời”).
Hay những câu viết có đôi phần xót xa, nhưng đầy tính hiện thực: “Chúng ta ở đoạn cuối tuổi hai mươi chẳng còn như thủa mười bảy ngày nào, những hồn nhiên trong veo gần như đã cạn sạch, thế vào đó là những toan tính, hoang mang. Đôi lúc thoảng thốt tự hỏi: cuộc đời này mình đam mê gì, nhiệt tình đã đi đâu? Tự ngẫm chuyện bản thân lại mải miết thở dài khi chợt nhận ra chúng ta sau những va vấp cuộc đời đều ít nhiều tự phủ lên mình những lớp sơn để hợp màu với xã hội đương thời, với những con người ngày ngày ta đối điện. Rồi cũng tự đóng thêm những khung cửa chắc chắn để bảo vệ mình khỏi những tổn thương do ta dễ dãi mà nên. Cứ thế, ánh mắt với đời, với người cứ bớt dần thiết tha”(Trích “Nông nổi hai mươi)

Nhưng dù là với tình yêu hay quan điểm cuộc sống, các nhân vật trong “Đến lượt em tỏ tình” đều không để mình “trôi” lững lờ, phó mặc hoàn toàn cho hoàn cảnh. Bạn sẽ thấy, họ luôn có ý chí vươn lên, để hoàn thiện bản thân hơn, qua hành động, qua suy nghĩ, dù có vấp phải khó khăn đến nhường nào. Có lẽ bởi: “Dòng chảy cuộc sống vẫn đang tiếp tục, dù muốn hay không nó cũng đẩy người ta trôi về phía trước và nếu cứ mang cảm giác cầm tù chính bản thân mình, hạnh phúc sẽ như bông hoa bị ngắt vội, chưa kịp nở đã bị úa tàn” (Trích “Tuyệt vọng nở hoa”).

Ra mắt ngày 28/2 trên Toàn quốc, “Đến lượt em tỏ tình” tặng kèm bộ 5 tấm thiệp xinh xắn (số lượng có hạn) cho những bạn đọc sở hữu ấn phẩm sách đầu tiên!


Thông tin dành cho độc giả
Tác phẩm: Đến lượt em tỏ tình
Tác giả: Dương Thùy
NXB: Văn Học - Nhãn sách Zbooks
Số trang: 284
Giá: 75.000đ
Khổ 12 x 19 cm
Dự kiến xuất bản 28/2/2014
TẶNG KÈM BỘ 5 POSTCARD ẢNH CỦA THÁI MỸ PHƯƠNG - SỐ LƯỢNG CÓ HẠN.

*************************

Được giới thiệu là tuyển tập truyện ngắn nhưng thực ra "Đến lượt em tỏ tình" gồm 2 truyện ngắn và 4 truyện vừa. Trong đó hai truyện ngắn "Đến lượt em tỏ tình" và "Dù thế nào cuộc sống vẫn tiếp tục" được viết trong năm 2008. Khi chuẩn bị bản thảo cho cuốn sách ra mắt tháng 2/2014, tôi đã chỉnh sửa khá nhiều, viết thêm một số nội dung cho truyện "Dù thế nào cuộc sống vẫn tiếp tục".

Còn 4 truyện vừa hoàn toàn viết trong năm 2013. Suốt từ năm 2009 - 2012 là một khoảng thời gian khó khăn khi không viết nổi một chút nào. Thật may mắn, cuối cùng thì "Đến lượt em tỏ tình" có thể ra mắt rộng rãi sau rất nhiều khó khăn. Mong những tác phẩm sau sẽ gặp nhiều may mắn và dễ dàng hơn.

Dương Thùy

“Trảm long”: Hành trình giành lại tự do từ tay số phận

Đêm qua mới đọc xong tập cuối của “Trảm Long”. So với ba phần trước, “Thiên địa phong thủy” kém hấp dẫn nhất. Nhưng khép lại trang ...